como se pueden ver conversaciones de whatsapp como programa para iphone para localizar un movil como rastrear celulares blackberry ver como rastrear mi iphone 6s Plus si esta apagado como rastrear un telefono de un amigo como hackear whatsapp 2020 con solo el numero ver fotos do celular note ver mensajes whatsapp archivados rastrear un celular iphone 7 Plus espiar whatsapp iv descargar como localizar una persona con el numero de celular gratis aplicacion para hackear wifi para celular android como rastrear un telefono robado apagado espiar como espiar un celular movistar localizador no ubicar satelitalmente telefono celular ubicar un numero de celular rastrear un telefono iphone rastrear um celular roubado pelo gps como localizar direccion de un numero de telefono movil rastrear celular secretamente gratis rastrear numero de guia spat mail como encontrar un telefono celular robado como instalar programa espiao em celular rastrear telefono celular por el numero espiar registro de llamadas android programa espiao para celular download espiar sms como rastrear un celular android con google 2020 como localizar como hacer aplicacion para como hackear whatsapp para ver conversaciones hay un hombre que esta solo cancion como descobrir a localização de um celular pelo numero

Bạn Tôn Nữ Xuân Quyên gửi những dòng tâm sự này từ Mỹ.

... Mối lo đầu tiên của tôi là liệu có thể thích nghi được không khi sống ở một gia đình hoàn toàn mới trong thời gian không ngắn? Nhưng tất cả đều không bằng nỗi lo sẽ phải quay về "dự" lại lớp 12 trong trường hợp không có cơ hội ở Mỹ nào mỉm cười với tôi (vì học sinh dù đã học 1 năm PTTH ở Mỹ vẫn phải học lại năm đó ở Việt Nam nếu quay trở về và muốn lấy bằng tú tài Việt).

Thế nhưng kể từ lúc đến đây, tôi không dành lấy một ngày để bận tâm cho những lo âu đã từng có. Tôi không phải lo lắng nhiều về việc chọn trường đại học khi trên mọi bức tường của trường trung học đều dán đầy những thông tin về các trường đại học, cách thức từng bước để đăng ký nhập học, cũng như các học bổng và tiêu chuẩn cho các học bổng ấy.

Tôi đọc hoài những mẩu tin nhỏ ấy để luôn nhớ mục tiêu của mình hằng ngày, và để tôi tự lên kế hoạch học tập thích hợp. Quan trọng hơn thế, tôi có sự trợ giúp từ gia đình mới và cô tư vấn của trường. Khi đã thẳng thắn nói ra những ước mơ và kế hoạch của mình, tôi nhận thấy mục tiêu càng cụ thể và có thể hơn.

Đúng như điều tôi từng nghĩ, người Mỹ rất thẳng thắn và luôn "thấy" ước mơ của họ chứ không chỉ nghĩ và ngắm nghía nó. Sẽ có ai đó cảm thấy bạn một chút điên rồ khi bạn nói rằng bạn muốn học ở Trường Harvard, Mỹ. Người Mỹ thì khác, họ dành thời gian cùng những kinh nghiệm của bản thân để cùng bạn lập kế hoạch thực hiện nó. Khi đã có mục tiêu, tôi học chăm hơn và tập trung hơn. Tôi học thoải mái từ mọi người, mọi thứ tôi gặp: thầy cô, cha mẹ nuôi và các bạn cùng lớp... Càng học, tôi càng biết rõ hơn phần trăm có thể cho mục đích của mình. Dù bận rộn cỡ nào, cha nuôi tôi cũng luôn dành thời gian chở cả gia đình đi chơi vào cuối tuần, rồi cùng xem gameshow ưa thích định kỳ và ăn tối. Luôn luôn sau bữa ăn tối cuối tuần là "family night", khi cả gia đình cùng quây quần quanh bàn ăn và đọc một trích đoạn nào đó từ báo chí, rồi cùng lắng nghe nhận xét của từng thành viên, thậm chí từ thành viên nhỏ nhất mới chỉ ba tuổi.

Mẹ nuôi tôi thì lúc nào cũng dậy thật sớm vào sáng chủ nhật, cùng tôi làm một thứ bánh đặc biệt bất kỳ cho bữa sáng, tất cả đều luôn tuyệt vời. Thỉnh thoảng, tôi lại cùng mẹ nuôi đi shopping (mua sắm) hoặc trang hoàng cho căn nhà. Tôi cũng hầu như chia sẻ với bà mọi thứ, từ việc mua quần áo, chọn trường đại học, chuyện vui buồn trong lớp học cho đến những chuyện riêng tư hơn như những quyết định của tôi về học hành và tình cảm trong tương lai. Mẹ nuôi luôn có thời gian lắng nghe tôi, kể cho tôi nghe những điều rất thật về bà, kể cả chuyện tình đẹp giữa bà và cha nuôi...

(* Home stay: Du học ở tại nhà người bản xứ, sinh hoạt cùng họ như một gia đình)

Cú sốc văn hóa trên đất Mỹ!

Ai cũng ngỡ rằng với trình độ tiếng Anh cao cấp (advanced) thì đi ra nước ngoài chẳng gặp khó khăn gì. Thực tế chưa hẳn là thế. Được học tiếng Anh từ nhỏ, từng tiếp xúc với người bản ngữ cả trong môi trường giáo dục lẫn ngoài xã hội, thế mà khi lên đường đến xứ “cờ hoa” để du học, mới đến phi trường quốc tế Los Angeles, California, tôi đã bị một cú choáng văn hóa. Số là hàng người chờ để nhận vé lên máy bay (boarding pass) rất dài, vì chờ lâu tôi cũng hơi lơ đãng, nên khi người đứng trước tôi tiến đến một trong những quầy vé và tôi thấy một quầy vé khác không có hành khách nào, tôi lập tức bước đến đấy. Cô nhân viên hỏi ngay: "Were you first in line?" Tất nhiên câu trả lời là "Yes" Thế nhưng cô ta lại nói, "But I didn't call you". Tôi ngớ người ra, nghĩ thầm, "Làm sao cô ta gọi mình được khi cô ta chẳng biết tên mình?" Thấy tôi "nói chẳng lên lời", cô ta cũng soạn vé cho tôi miệng lẩm bẩm "She doesn't understand English!". Nghe thế, tôi chẳng biết nói sao thì cô ta vừa trao cho tôi tấm vé vừa xướng lên "Next!" Tôi chỉ muốn độn thổ! Hóa ra là ở xứ này, khi người trước bạn rời hàng, bạn phải đứng nguyên trong hàng cho đến khi được gọi, "Next".

Cũng trong tuần lễ đầu tiên ở xứ người, tôi đến nhà bưu điện. Từ tiền sảnh, tôi mở cửa bước vào phòng gửi bưu phẩm. Trong phòng, ngoài vài người có vẻ đang chờ ai đó ở cái bàn sát tường, có hai nhân viên bưu điện trong quầy. Chẳng phải xếp hàng - tôi nghĩ thầm! Tôi tiến ngay đến nhân viên rảnh rỗi. Khi hỏi xong và quay ra, tôi choáng người khi thấy một tấm biển nhỏ treo mãi trên cao với vỏn vẹn hai chữ "Wait here". Mặt đỏ nhừ, tôi lúng búng, "Oh, I'm sorry". Hóa ra, ở xứ này hàng người chờ không phải bắt đầu từ quầy làm việc mà bắt đầu từ tấm biển "Wait here"!

Tuần thứ hai, tôi được mời đến một "potluck dinner" vào lúc 6h chiều. Chẳng biết đó là kiểu tiệc gì, tôi nghĩ mang tặng chủ nhà một ít kẹo mè xửng làm quà Việt Nam chắc là độc đáo. Đến nơi, đã thấy có vài người khách. Sau khi được giới thiệu, tôi cũng bắt chuyện làm quen với những vị khách kia. Rồi có thêm khách. Tôi để ý thấy mỗi người đem theo một món ăn nào đó. Sau khi trò chuyện (socialize) khoảng một giờ, bữa tiệc mới bắt đầu như một tiệc "buffet". Vừa ăn vừa tán gẫu khoảng một giờ nữa. Ăn xong chẳng thấy ai về, tôi cũng nán lại. Mọi người tụ thành từng nhóm nhỏ với những trò chơi khác nhau (more socializing). Dẫu rất sốt ruột (vì tôi sợ lạc đường trong đêm tối), tôi chẳng dám bỏ về e rằng sẽ bất lịch sự. Khoảng 10h đêm mọi người mới lục tục ra về. Chẳng một ai (kể cả chủ nhà) nhớ rằng tôi đi bằng xe đạp chứ không phải xe hơi như họ. Thế là tôi run lập cập trong trong chiếc áo mỏng phong phanh (vì nghĩ sẽ ra về khoảng 7h hay 8h) đạp xe không đèn qua những con đường vắng với những khoảng tối vì cây to, lòng thấp thỏm sợ lạc đường vì mới đi lần đầu tiên. Hóa ra, một "potluck dinner" kéo dài ít nhất 4 tiếng đồng hồ và mỗi người phải góp phần một món gì đó (khi tàn tiệc, thức ăn của ai mang đến người ấy tự thu dọn mang về).

 

go site Số 317 A Đường Ngọc Thụy,
Quận Long Biên, T.P Hà Nội